“Huynh muội Lộc Khánh Banh chinh chiến ở đông tuyến, đánh lui Nhã quân, Bách Liệt khó khăn lắm mới ngẩng mặt một phen.”
“Cách đây không lâu, Lộc Khánh Banh phụng mệnh Mưu quốc tiếp ứng Bách Long nhân, không chỉ tác chiến kiên cường, dũng mãnh không sợ chết, mà còn cùng ta liên thủ đánh bại rồi bắt sống đại tướng Nhã quốc là Ô Lộc. Ta nhớ khi tin này truyền về Bách Liệt, bách tính Khúc Thành còn đốt pháo ăn mừng, khiến Bách Liệt lại nở mày nở mặt thêm một lần nữa.”
Nhiếp Hồn Kính cười hắc hắc: “Đúng thế, sau khi tin thắng trận truyền đến Bách Liệt, việc làm ăn của các cửa hiệu Ngưỡng Thiện ở đó cũng tốt hơn hẳn.”
Hạ đảo chủ ra tay cứu Lộc Khánh Banh, lại đánh bại đại tướng Nhã quốc, thậm chí còn cưu mang mấy vạn Bách Long nhân không nhà không cửa. Chuyện ấy ở Bách Liệt đã trở thành một giai thoại đẹp, dân gian ai nấy đều khen Hạ đảo chủ vừa mạnh mẽ vừa nhân hậu, phong thái quang minh, khí tiết cao khiết.




